|
“ Trường Văn Hóa Quang Trung là môi trường thân thiện nhất!"
|
Lúc đó trường mới thành lập được 1 năm, thầy Nguyễn Văn Lễ c̣n đang làm
hiệu trưởng và phụ trách môn Pháp Văn cho một số lớp. Mới đầu tôi chỉ
định đi dạy thêm như một nghề tay trái để có thu nhập và cũng muốn thử
sức ḿnh. Nhưng Văn Hóa Quang Trung đă giữ chân tôi lại với nghề sư phạm
cho đến tận bây giờ. Tôi nghĩ đó là cái duyên của tôi với ngôi trường
nầy và ngược lại!
Tôi nhớ hoài buổi dạy đầu
tiên. Thời c̣n là nữ sinh Gia Long tôi toàn mặc áo dài trắng, trở thành
sinh viên Văn khoa tôi vẫn giữ nguyên màu áo trắng. Và khi đi dạy tôi
cũng thích mặc màu áo ấy. Hồi đó các em học sinh phải xếp hàng trước cửa
lớp. Khi giáo sư đến cho vào th́ các em mới được vào. Tôi nghe 3 tiếng
kẻng, liền rời pḥng giáo sư đi về hướng lớp ḿnh sẽ dạy. Lúc gần tới,
chợt nghe một em nói với các bạn :
“Con
nhỏ đó lớn vậy sao vô lớp ḿnh học ḱa”.
Khi tôi đứng lại trước lớp, các em im phăng phắc. Có vẻ lặng đi v́…sợ!
Tôi ra hiệu cho các em vào lớp, rồi tôi mới vào sau và bước lên bục
giảng đứng im. Các em cũng đứng yên tại vị trí của ḿnh. Trong lúc các
em nh́n nhau lo lắng, chờ đợi phản ứng của tôi, th́ tôi cũng đang cố tự
trấn tỉnh ḿnh, v́ tôi cũng đang…vô cùng hồi hộp. Tôi cố t́m một đáp án
tối ưu : Nên phản ứng ra sao trong lúc nầy đây? Và cuối cùng tôi chọn
giải pháp..phớt tỉnh! Giơ tay ra hiệu cho các em ngồi xuống! Bắt đầu
buổi dạy đầu tiên.
Trường chỉ tồn tại 10 năm, nhưng tôi đă có đến 9 năm gắn bó. Từ thầy
Hiệu trưởng Nguyễn Khắc Lễ, đến thầy Hiệu trưởng Phạm Vân Trung và
cuối cùng là thầy Hiệu trưởng Đinh Văn Ngọc. Tôi cũng đi dạy nhiều nơi,
nhiều trường khác nhau, nhưng cho đến bây giờ, ngôi trường ghi lại dấu
ấn đẹp nhất trong tôi chính là Văn Hóa Quang Trung! Ngôi trường ấy đă là
nhịp cầu đưa tôi đến và gắn bó với nghề sư phạm, nơi có những thế hệ học
sinh hiền ngoan và giàu t́nh cảm, cũng chính là nơi tôi có những đồng
nghiệp thân thiện, tận tụy với nghề. Giữa chúng tôi không hề có sự tị
hiềm hay ganh ghét, mà tất cả cùng nổ lực để làm tốt nhất trách nhiệm
của ḿnh với các học sinh hết sức dễ thương!
Cho nên khi các em ngỏ lời mời tôi tham gia trang web nầy, tôi không thể
chối từ, dù thực sự tôi rất ít khi vào internet. Tôi nhận lời góp mặt để
có dịp cùng các em chia sẻ và trao đổi vui buồn, ôn lại những kỷ niệm mà
tôi và các em đă từng đi qua và sẽ cùng nhớ măi!
|
|
“ Trường
Văn Hóa Quang Trung là một phần kỷ niệm của tôi"
|
Hay tin các em lập trang web Cựu học sinh Văn Hóa Quang Trung, tôi liền
nhờ con trai in về để xem. Thật cảm động khi thấy các em có tấm ḷng đối
với trường xưa bạn cũ, giữ mối liên hệ thân t́nh với nhau từ lúc c̣n cắp
sách đến trường cho đến giờ, khi tuổi đă không c̣n trẻ, và đặc biệt là
c̣n nhớ,c̣n nghĩ đến các thầy cô, trong đó có tôi!
Tôi giờ tuổi đă
cao, mấy năm nay không được khỏe, trí nhớ kém đi nhiều. Nhưng những lúc
rảnh rổi tôi vẫn hay ngồi sọan lại các tấm h́nh cũ, mấy quyển sổ ghi
chép ngày c̣n đi dạy các em ở trường Văn Hóa Quang Trung. Tôi xem h́nh,
rồi đọc danh sách, ráng nhớ lại từng khuôn mặt qua những cái tên…Vậy mà
ngày cũng dần quên đi. Có hôm h́nh dung măi không ra, tôi phải lần giở
sơ đồ lớp, xem em học sinh đó ngồi ở vị trí nào, bên cạnh ai để liên
tưởng lại…Nhưng thời gian và tuổi tác đă không cho tôi có niềm vui đó
nữa! Tôi chỉ c̣n nhớ được một số em “đặc biệt ấn tượng”, hầu hết th́ đă
quên. Nhưng tôi cũng tự an ủi rằng : “ Ḿnh đă hơn 70 tuổi rồi, c̣n được
như vầy là may mắn!”
Tôi thấy ḿnh may
mắn thật! V́ thời gian tôi dạy các em ở Văn Hóa Quang trung không dài,
bởi ngôi trường chỉ tồn tại có 10 năm, mà đến năm thứ ba tôi mới chính
thức cộng tác giảng dạy. Vậy mà cho đến bây giờ các em vẫn c̣n nhớ, c̣n
nghĩ và c̣n ghé đến thăm tôi. Điều tôi cảm động hơn là dù xa trường lớp
đă lâu, mỗi người đi một hướng, nhưng tấm ḷng của các em đối với trường
xưa lớp cũ, với những người bạn đồng niên thuở nào vẫn gắn bó thân thiết
và quan tâm, chia sẻ với nhau. Hàng năm, không nhóm lớp nầy cũng khối
lớp kia kéo đến nhà tôi. Một số em chạy tới chạy lui thăm hỏi khi tôi
đau bệnh, hay đơn giản chỉ là chuyện tṛ. Nhưng cô tṛ có nói ǵ
th́ quanh đi quẩn lại cũng sẽ nhắc về trường xưa bạn cũ, dù ngôi trường
chỉ c̣n trong trí nhớ. Chính tấm ḷng của các em đối với nhau, với thầy
cô từng dạy các em, làm cho tôi thêm quư mến các em hơn!
Và hôm nay, khi
các em mời tôi tham gia Trang nhà với tư cách Thành viên danh dự, người
thứ 2 đến với Trang nhà của Văn Hóa Quang Trung sau cô Nguyệt, một đồng
nghiệp của tôi. Dù tôi chưa biết có thể làm ǵ được cho các em, có lẽ
chỉ để chia sẻ với các em một chút niềm vui tinh thần, nhưng tôi không
thể chối từ.. Bởi các cựu học sinh và ngôi trường Văn Hóa Quang Trung là
một phần kỷ niệm của tôi!
|
|